Tại sao con cãi bướng? 4 rào cản giao tiếp ba mẹ cần biết

ba mẹ

Trung tâm Bồi Dưỡng Kiến Thức Trí Tuệ Xanh xin chào Quý phụ huynh đang theo dõi chuỗi bài viết đồng hành cùng con. Chắc hẳn trên hành trình nuôi dạy con cái, không ít lần chúng ta cảm thấy bất lực và bực bội khi đứa con ngoan ngoãn bỗng dưng hay “trả treo”, cãi bướng hoặc lầm lì đóng sập cửa phòng. Phải chăng con đang “hư” đi, hay ba mẹ đang vô tình mắc phải những sai lầm của phụ huynh truyền thống trong cách giao tiếp?

Thực chất, dưới góc độ tâm lý học phát triển, “cãi bướng” không hẳn là một hành vi tồi tệ. Nhận diện đúng nguyên nhân và phá vỡ những rào cản vô hình trong giao tiếp chính là chìa khóa để ba mẹ bước vào thế giới của con.

Giải mã tâm lý học: Tại sao con hay “cãi bướng”?

Hiện tượng trẻ tỏ thái độ, phản kháng hay tranh luận lại với ba mẹ không hẳn là dấu hiệu của sự hư đốn. Hành vi này thực chất là một tiếng chuông báo hiệu các cột mốc phát triển. Đó là sự chuyển biến hoàn toàn tự nhiên về mặt nhận thức của một đứa trẻ.

Dưới góc nhìn chuyên gia, phản ứng này xuất phát từ những xung đột nội tại sâu sắc. Khi đứa trẻ lớn lên, thế giới quan của con bắt đầu mở rộng. Sự va đập giữa mong muốn cá nhân và thế giới xung quanh sẽ tạo nên những phản ứng mà người lớn thường gọi là “bướng bỉnh”.

Nhu cầu khẳng định sự độc lập của trẻ

Theo các nghiên cứu từ phương pháp Nuôi dạy con kiểu Nhật Bản, ngay từ khoảng 2 tuổi, trẻ đã bước vào “thời kỳ phản kháng đầu tiên”. Đây là giai đoạn con nhận ra mình là một thực thể độc lập. Con không còn là một phần không thể tách rời của cha mẹ.

Tỏ thái độ hay “cãi lại” chính là cách trẻ chập chững thể hiện cái tôi cá nhân. Con đang cố gắng khẳng định mình có năng lực tự quyết định. Những câu nói “Không” hay “Con tự làm” xuất hiện ngày một dày đặc hơn.

Việc bị người lớn cấm đoán dập khuôn sẽ lập tức sinh ra phản xạ chống đối mạnh mẽ. Trẻ phản kháng không phải vì ghét bỏ cha mẹ. Con chỉ đang nỗ lực bảo vệ ranh giới cá nhân non nớt của mình.

Giai đoạn này đòi hỏi một sự ứng xử vô cùng tinh tế từ phía gia đình. Ba mẹ cần thấu hiểu sâu sắc tâm lý lứa tuổi của con. Từ đó, chúng ta mới có thể đưa ra một lộ trình học cá nhân hóa ngay trong cách tương tác hàng ngày.

Sự xung đột tất yếu về nhu cầu của hai thế hệ

ba mẹ

Có một sự mâu thuẫn muôn thuở giữa thế giới người lớn và thế giới trẻ thơ. Người lớn luôn hướng tới sự ngăn nắp, sạch sẽ, trật tự và đúng giờ. Đây là những quy chuẩn phục vụ cho cuộc sống ổn định và kỷ luật.

Trong khi đó, bản tính tự nhiên của trẻ con lại hoàn toàn ngược lại. Trẻ luôn thích sự tự do, tò mò khám phá, bày bừa và hoàn toàn không màng đến thời gian. Đối với con, thế giới là một sân chơi lớn cần được thử nghiệm.

Khi ba mẹ càng gay gắt ép buộc trẻ vào khuôn khổ của mình, xung đột sẽ bùng nổ. Sự áp đặt quá mức khiến trẻ cảm thấy không gian tự do bị bóp nghẹt. Trẻ càng phản đối kịch liệt thì biểu hiện cãi bướng càng rõ nét.

Phản ứng tự vệ cảm xúc khi bị người lớn gạt bỏ

Trẻ cãi bướng vì cảm thấy mình không được thấu hiểu từ phía gia đình. Khi trẻ nói lên mong muốn nhưng bị ba mẹ gạt đi, tổn thương tâm lý sẽ xuất hiện. Cuộc trò chuyện ấm áp lập tức biến thành một trận tranh cãi nảy lửa.

Hãy nhìn vào một tình huống vô cùng quen thuộc diễn ra hàng ngày:

  • Trẻ than thở sau giờ học: “Con mệt quá không muốn học bài nữa đâu mẹ!”

  • Phản ứng lập tức của phụ huynh: “Mới học có một tý mà đã kêu mệt, lo mà học đi!”

  • Kết quả hành vi: Trẻ lập tức vùng vằng, ném sách vở hoặc cãi lại lời mẹ.

Trong tình huống này, đứa trẻ buộc phải “gân cổ” lên để phản kháng. Con đang cố gắng bảo vệ cảm xúc của chính mình trước sự tấn công của người lớn. Trẻ cãi bướng vì đó là vũ khí duy nhất con có để tự vệ.

Văn hóa Việt Nam và 4 Rào cản trong giao tiếp cha mẹ – con cái

Trong văn hóa Việt Nam, triết lý Nho giáo đã ăn sâu vào nếp nghĩ của nhiều thế hệ. Tư tưởng “áo mặc sao qua khỏi đầu” hay “cá không ăn muối cá ươn” vẫn còn nguyên giá trị. Tư duy này định hình nên mô hình gia đình truyền thống mang tính thứ bậc rất cao.

Cha mẹ thường mặc định mình có quyền uy tuyệt đối trong mọi quyết định. Người lớn coi việc trẻ tuân lệnh vô điều kiện mới là sự “hiếu thảo”. Ngược lại, mọi nỗ lực giải thích của trẻ đều bị gán mác là hỗn láo.

Tư duy lỗi thời này vô tình tạo ra những thói quen giao tiếp độc hại. Nó tước đi cơ hội để hai thế hệ có thể thấu hiểu lẫn nhau. Khoảng cách giữa cha mẹ và con cái cứ thế ngày một rộng ngoác ra.

Theo các chuyên gia tâm lý học, có 4 thói quen xấu phổ biến nhất hiện nay. Những thói quen này đang hàng ngày chặn đứng cánh cửa giao tiếp giữa hai thế hệ:

4 Rào cản cốt lõi chặn đứng cánh cửa giao tiếp cha mẹ – con cái

Rào cản 1: Chối bỏ và hạ thấp giá trị cảm xúc của đứa trẻ

Ba mẹ thường dập tắt cảm nhận của con bằng những câu phủ nhận phũ phàng. Chúng ta dễ dàng buông lời: “Có vậy thôi mà cũng khóc”, hoặc “Chẳng có lý do gì mà phải cáu lên”. Thậm chí là những câu mang nặng định kiến giới tính: “Con là con trai mà mít ướt thế”.

Cơ chế sinh học thần kinh khi cảm xúc bị khước từ

Dưới góc độ khoa học não bộ, khi trẻ trải qua một cơn giận hoặc nỗi đau, hạch hạnh nhân (Amygdala) – trung tâm xử lý cảm xúc – sẽ bị kích hoạt mạnh mẽ. Lúc này, trẻ cần sự đồng điệu cơ thể và xoa dịu bằng ngôn từ từ người lớn để tự điều hòa.

Hành vi chối bỏ cảm xúc từ ba mẹ giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào quá trình này. Nó khiến hạch hạnh nhân rơi vào trạng thái “quá tải và báo động đỏ”. Hệ thần kinh của trẻ lập tức diễn dịch rằng môi trường xung quanh không còn an toàn.

Hệ quả tâm lý và “Bản dịch ngầm định” trong tâm trí trẻ

Sự khước từ cảm xúc kéo dài sẽ làm trẻ vô cùng rối trí và tức giận. Khi bị phủ nhận liên tục, trẻ học cách không tin cậy vào chính bản năng của mình. Con cảm thấy những ấm ức, buồn tủi của bản thân là sai trái, lệch lạc và đáng xấu hổ.

Mỗi câu phủ nhận của người lớn đều được đứa trẻ tự động “dịch” sang một ý nghĩa tổn thương. Khi ba mẹ nói “Không có gì đáng khóc”, trẻ sẽ hiểu là “Cảm xúc của con không quan trọng”. Khi ba mẹ nói “Cấm cáu bướng”, trẻ sẽ dịch thành “Bố mẹ không chấp nhận con người thật của con”.

Càng bị dẹp bỏ cảm xúc, khoảng cách giữa hai thế hệ ngày càng rộng ngoác ra. Trẻ sẽ tự xây dựng một bức tường phòng thủ kiên cố để tự bảo vệ mình. Con sẽ tự nhủ một cách cay đắng: “Nói ra bố mẹ cũng có hiểu đâu mà nói”.

Rào cản 2: Thuyết giáo dài dòng và giảng giải lý lẽ sai thời điểm

Khi trẻ đang buồn bực, người lớn lại có xu hướng dùng logic để áp đặt. Chúng ta tuôn ra những bài thuyết giảng đạo đức dài dòng để chứng minh trẻ đã sai. Những câu nói mang tính giáo điều, rập khuôn xuất hiện với tần suất dày đặc.

Ba mẹ thường nói: “Mẹ đã bảo rồi mà không nghe”. Hoặc những câu so sánh nhằm hạ thấp: “Con phải biết là ngày xưa bố mẹ vất vả thế nào, đâu sướng như con bây giờ”. Những lời này hoàn toàn không có tác dụng xoa dịu tâm lý trẻ.

Hiệu ứng “đóng não” dưới góc độ khoa học hành vi

Nghiên cứu hành vi chỉ ra rằng, khi cảm xúc tiêu cực đang dâng cao, thùy trước trán (Prefrontal Cortex) – nơi chịu trách nhiệm tư duy logic và phân tích – tạm thời ngừng hoạt động. Một đứa trẻ đang khóc hoặc tức giận hoàn toàn không có khả năng sinh học để tiếp thu lý lẽ.

Việc ba mẹ cố nhồi nhét lý luận lúc này chỉ tạo ra hiệu ứng ngược. Trẻ không nghe thấy những bài học đạo đức, con chỉ nghe thấy những âm thanh chỉ trích, áp đặt. Con sẽ chủ động “đóng não” để từ chối tiếp nhận mọi thông tin từ người lớn.

Sự hình thành tâm lý nổi loạn hoặc tự ti ở trẻ

Thường thì ba mẹ càng giải thích dài dòng, trẻ càng phản đối mạnh mẽ. Những bài thuyết giáo lúc tâm trạng tồi tệ chỉ khiến trẻ chán nản, mệt mỏi và muốn đi lánh nạn. Con sẽ chọn cách im lặng giả tạo để che giấu sự chống đối ngầm bên trong.

Về lâu dài, rào cản này sẽ bẻ gãy lòng tự trọng của đứa trẻ. Con sẽ lớn lên với một niềm tin độc hại rằng mình là kẻ kém cỏi, luôn đưa ra những quyết định sai lầm. Hoặc ngược lại, trẻ sẽ chọn cách nổi loạn cực đoan để thoát khỏi sự kiểm soát của ba mẹ.

Rào cản 3: Khuyên răn vội vã khi chưa thấu hiểu gốc rễ vấn đề

Ngay khi trẻ vừa mở lời về một khó khăn, ba mẹ đã lập tức can thiệp. Chúng ta vội vã đưa ra giải pháp dập khuôn mà không chịu lắng nghe hết câu chuyện. Tâm lý nôn nóng giải quyết vấn đề khiến ba mẹ mất đi sự kiên nhẫn tối thiểu.

Hãy xem xét một tình huống vô cùng phổ biến:

  • Trẻ tìm đến mẹ chia sẻ: “Mẹ ơi, hôm nay con lại cãi nhau với bạn A rồi…”

  • Giải pháp vội vã của mẹ: “Thì từ mai con đừng chơi với bạn ấy nữa là xong, thiếu gì bạn!”

Bản chất của hành vi khuyên răn vội vã từ phụ huynh

Hành vi đưa ra lời khuyên quá sớm thực chất là một cơ chế tự vệ của người lớn. Ba mẹ sợ hãi việc phải chứng kiến con mình trải qua cảm xúc tiêu cực hoặc thất bại. Chúng ta muốn “sửa chữa” vấn đề ngay lập tức để giải tỏa sự lo lắng của chính mình.

Tuy nhiên, trong lúc tâm trạng đang xáo trộn, trẻ hoàn toàn không cần một “chuyên gia tư vấn”. Đứa trẻ lúc này chỉ cần một người đồng cảm để lắng nghe và nâng đỡ cảm xúc. Lời khuyên vội vã vô tình chặn đứng cơ hội tự giải tỏa của con.

Sự triệt tiêu năng lực tự duy và giải quyết vấn đề của trẻ

Lời khuyên vội vã mang lại cho con cảm giác bị hạ thấp năng lực cá nhân. Đứa trẻ sẽ ngầm hiểu rằng: “Bố mẹ nghĩ mình bất tài đến mức không thể tự xử lý được việc này”. Con sẽ từ bỏ thói quen tự suy nghĩ và tìm kiếm giải pháp cho cuộc sống của mình.

Về lâu dài, rào cản này biến trẻ thành một thực thể phụ thuộc thụ động. Khi gặp bất kỳ biến cố nào ngoài xã hội, trẻ cũng sẽ chới với chờ đợi mệnh lệnh từ người khác. Con hoàn toàn mất đi năng lực tự lập và tư duy phản biện cốt lõi.

Rào cản 4: Chất vấn dồn dập bằng các câu hỏi xét nét, đổ lỗi

Nhiều phụ huynh có thói quen biến cuộc trò chuyện gia đình thành một buổi thẩm vấn tội phạm. Chúng ta liên tục sử dụng các câu hỏi mang tính xét nét và quy chụp trách nhiệm. Những từ “Tại sao” được lặp đi lặp lại với một thái độ vô cùng gay gắt.

Ba mẹ liên tục hỏi dồn: “Tại sao con lại làm thế?”, “Tại sao con bị điểm kém?”. Hoặc những câu hỏi mang tính đe dọa: “Ai làm hư cái này, nói ngay?”. Những câu hỏi này tạo ra một áp lực tâm lý cực kỳ khủng khiếp lên bộ não non nớt của con.

Tâm lý học tội phạm trong phòng khách gia đình

Dưới góc độ tâm lý học hành vi, từ “Tại sao” khi đi kèm tông giọng cao sẽ được não bộ định vị là một tín hiệu tấn công trực diện. Nó không mang tính chất gợi mở, tìm kiếm thông tin. Nó mang bản chất của sự buộc tội, đổ lỗi và phán xét.

Trẻ em rất chới với và hoảng sợ trước kiểu chất vấn dồn dập này. Trẻ buộc phải phân tích lý do logic trong khi bản thân con cũng chưa hiểu hết hành vi của mình. Nỗi sợ hãi bị trừng phạt sẽ kích hoạt trạng thái “chiến hay biến” (Fight or Flight) bên trong cơ thể trẻ.

Cơ chế tự vệ bẩm sinh: Nói dối hoặc đóng băng cảm xúc

Bị chất vấn quá mức khiến trẻ sợ hãi, khép mình, hoặc chọn cách nói dối để tự vệ. Nói dối lúc này không phải là bản chất con “hư đốn”. Đó đơn thuần là một cơ chế phòng vệ sinh học để con trốn thoát khỏi sự tấn công của ba mẹ.

Khi rào cản này lặp lại liên tục, đứa trẻ sẽ chọn giải pháp “đóng băng cảm xúc”. Con sẽ từ chối chia sẻ bất kỳ câu chuyện nào về trường lớp, bạn bè hay những vấp ngã với gia đình. Mối quan hệ kết nối thiêng liêng giữa cha mẹ và con cái chính thức bị cắt đứt từ đây.

Giải pháp phá vỡ rào cản: Nghệ thuật kết nối thay vì đối đầu

Để chuyển hóa từ việc “cãi bướng” sang trạng thái “hợp tác” tự nguyện, ba mẹ cần một chiến lược thay đổi toàn diện. Trung tâm Trí Tuệ Xanh khuyến nghị ba mẹ cần chủ động thay đổi phương pháp tiếp cận con theo hướng khoa học hơn.

Sự chuyển dịch này đòi hỏi người lớn phải hạ thấp quyền uy độc đoán của mình xuống. Chúng ta cần học cách quan sát con như một người đồng hành. Việc thấu hiểu các công cụ giao tiếp dưới đây sẽ giúp ba mẹ dễ dàng tháo gỡ mọi nút thắt.

Lắng nghe chăm chú và nghệ thuật gọi tên cảm xúc

Thay vì chối bỏ, hành động đầu tiên ba mẹ cần làm là học cách xoa dịu làn sóng cảm xúc của con. Ba mẹ hãy dùng những từ ngữ chính xác để “gọi tên” trạng thái tâm lý mà con đang trải qua.

Khi con thấy cảm xúc của mình được thừa nhận, hệ thần kinh của trẻ sẽ lập tức phát đi tín hiệu an toàn. Trẻ sẽ nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh để lắng nghe lý lẽ. Việc công nhận cảm xúc luôn là bước khởi đầu bắt buộc cho mọi cuộc hội thoại.

Hãy cùng phân tích sự khác biệt qua cách ứng xử trong thực tế:

  • Cách ứng xử sai lầm: “Có mỗi việc cỏn con ấy mà con cũng phải làm ầm lên à?”

  • Cách kết nối khoa học: “Mẹ thấy con đang rất bực mình và thất vọng vì bị bạn giành mất đồ chơi đúng không?”

Mô tả vấn đề một cách khách quan thay vì chất vấn đổ lỗi

Nhiều ba mẹ có thói quen ra lệnh hoặc chất vấn dồn dập khi thấy những điều không vừa mắt. Cách nói này vô tình kích hoạt cơ chế tự vệ phản kháng của trẻ. Thay vào đó, hãy học cách sử dụng các câu mô tả hiện trạng khách quan.

Khi nhắc nhở con, thay vì chất vấn: “Tại sao con lại để phòng ốc bừa bãi như một bãi chiến trường thế này?”. Ba mẹ hãy dùng câu mô tả: “Mẹ thấy đồ chơi đang nằm la liệt trên sàn nhà kìa” hoặc “Sàn nhà này cần được dọn dẹp”.

Việc mô tả trực quan giúp trẻ tự nhận thức được vấn đề cần giải quyết. Con sẽ chủ động hành động mà không cảm thấy bản thân đang bị người lớn tấn công hay phán xét.

Ba mẹ lắng nghe đồng hành cùng con tại không gian tràn ngập cây xanh của trung tâm tiếng anh hải phòng Trí Tuệ Xanh

Khơi gợi tư duy chủ động cho trẻ

Khi con đối mặt với các rắc rối trong cuộc sống, người lớn đừng vội vàng can thiệp dập khuôn. Ba mẹ hãy đóng vai trò là một người hướng dẫn, gợi mở tư duy cho con bằng các câu hỏi mở.

Chúng ta có thể nhẹ nhàng hỏi con: “Con cảm thấy thế nào về sự việc ngày hôm nay?”. Hoặc khơi gợi trách nhiệm: “Theo con, chúng ta có thể làm gì để giải quyết việc này một cách tốt nhất?”.

Phương pháp này giúp trẻ hiểu rằng ý kiến của mình rất có giá trị đối với gia đình. Trẻ được trao quyền suy nghĩ sẽ chủ động tìm giải pháp và giảm hẳn hành vi cãi bướng vô lý.

Tách bạch rõ ràng giữa cảm xúc cá nhân và hành vi thực tế

Đây là một nguyên tắc cốt lõi trong tâm lý học giáo dục hiện đại. Ba mẹ cần cho phép con có quyền trải nghiệm mọi trạng thái cảm xúc, kể cả sự giận dữ hay ghét bỏ. Tuy nhiên, ba mẹ phải thiết lập ranh giới cực kỳ nghiêm ngặt về mặt hành vi gây hại.

Chúng ta có thể sử dụng mẫu câu định hướng hành vi sau đây: “Mẹ biết con đang rất giận em, con hoàn toàn có quyền tức giận. Nhưng con KHÔNG được phép đánh em hay ném đồ đạc như vậy”.

Sự tách bạch này giúp đứa trẻ hiểu rằng cảm xúc của con luôn được tôn trọng và bảo vệ. Nhưng con không được dùng cảm xúc đó làm cái cớ để thực hiện các hành vi sai trái, lệch chuẩn.

Khuyến nghị: Thiết lập lộ trình thấu hiểu riêng biệt cho từng đứa trẻ

Mỗi đứa trẻ sinh ra đều sở hữu một khí chất và đặc điểm sinh học hoàn toàn khác nhau. Có trẻ sinh ra đã mang tâm hồn nhạy cảm, dễ tủi thân và thu mình. Nhưng cũng có trẻ lại vô cùng bướng bỉnh, độc lập và ưa thích sự thử thách.

Sự khác biệt mang tính bản thể này đòi hỏi ba mẹ phải vô cùng linh hoạt trong cách giáo dục. Phương pháp này tương tự như việc thiết lập một lộ trình học cá nhân hóa trong môi trường học thuật chuyên sâu.

Chiến lược tương tác dành cho nhóm trẻ có tâm hồn nhạy cảm

Đối với những đứa trẻ nhạy cảm, ba mẹ cần đặc biệt chú ý đến tông giọng và ngôn ngữ cơ thể. Hãy chủ động giảm bớt cường độ giọng nói khi giao tiếp để tránh làm con hoảng sợ.

Ba mẹ nên tăng cường những cái ôm ấm áp và sự công nhận cảm xúc kịp thời. Khi con cảm thấy an toàn, con sẽ tự khắc mở lòng chia sẻ mà không cần ba mẹ phải gặng hỏi.

Chiến lược tương tác dành cho nhóm trẻ có cá tính mạnh và bướng bỉnh

Đối với những đứa trẻ bướng bỉnh và có xu hướng độc lập cao, sự áp đặt sẽ là liều thuốc độc. Trẻ cá tính mạnh luôn có nhu cầu kiểm soát không gian và hành vi cá nhân rất lớn.

Giải pháp tối ưu là ba mẹ hãy cho trẻ thêm nhiều “sự lựa chọn trong khuôn khổ” được định sẵn. Thay vì ra lệnh dập khuôn: “Đi dọn đồ chơi ngay lập tức!”, ba mẹ hãy linh hoạt hỏi: “Con muốn dọn đồ chơi trước khi đi tắm hay sau khi đi tắm?”.

Cách hỏi này giúp thỏa mãn nhu cầu tự quyết định của đứa trẻ. Con vẫn cảm thấy mình được tôn trọng mà ba mẹ vẫn đạt được mục tiêu giáo dục của gia đình.

Kết luận

Hành trình nuôi dạy và đồng hành cùng con cái đòi hỏi chúng ta phải không ngừng học hỏi suốt đời. Khi ba mẹ học cách cất đi cái tôi áp đặt và chủ động tháo gỡ các rào cản giao tiếp, cãi bướng sẽ không còn là một cuộc chiến thắng – thua đầy mệt mỏi.

Đó ngược lại sẽ là một cơ hội vàng để ba mẹ thấu hiểu sâu sắc thế giới nội tâm của con. Từ đó, chúng ta có thể giúp con trưởng thành với một tư duy nhạy bén và một nội lực vững vàng.

Nếu Quý phụ huynh đang tìm kiếm một môi trường giáo dục toàn diện, giúp con vừa bứt phá tiếng Anh học thuật, vừa phát triển kỹ năng mềm theo triết lý “Trí sáng – Tâm xanh – Tương lai thành”, hãy liên hệ ngay với Trung tâm Bồi Dưỡng Kiến Thức Trí Tuệ Xanh để được tư vấn các khóa học và hoạt động ngoại khóa phù hợp nhất cho con.

Để được hỗ trợ thêm thông tin chi tiết, các bạn vui lòng liên hệ:

* Lộ trình chi tiết: Trại hè 2026: “Globan Citizens – Sustainable Future”. Trại hè Hải Phòng 2026

* Fanpage: Trung tâm bồi dưỡng kiến thức Trí Tuệ Xanh

Đọc thêm các chủ đề tương tự:

Mùa Hè Của Trẻ Đang Thay Đổi Thế Nào? 5 Xu Hướng Năm 2026

Trại hè là gì? Các xu hướng Trại hè bền vững trong năm 2026

Đăng ký tư vấn ngay ►

Để được hỗ trợ thêm thông tin chi tiết, các bạn vui lòng liên hệ:

* Các hệ thống của Trí Tuệ Xanh:

  • Cơ sở 1: Số 8 lô LK18D, đường Lê Hồng Phong, tổ dân phố Kiều Sơn, Phường Hải An, TP Hải Phòng
  • Cơ sở 2: Số 25 Đà Nẵng, Ngô Quyền, Hải Phòng

* Hotline hỗ trợ: 0869896066
* Email: minhphuedu@gmail.com